HỌC DIỆN CHẨN CƠ BẢN ĐẾN NÂNG CAO

2/08/2026

ĐỪNG ĐỢI ĐẾN NGÀY MAI. Tâm Sự.

ĐỪNG ĐỢI ĐẾN NGÀY MAI !!!


❤️❤️❤️Trong những phút giây tĩnh lặng của cuộc sống, có bao giờ chúng ta ngồi lại bên tách trà nóng, nhìn ra ngoài khung cửa sổ và tự hỏi về những quy luật vận hành của tạo hóa hay không ?Vũ trụ bao la này dường như được sắp đặt bởi một bàn tay vô hình nhưng đầy quyền năng, nơi mà vạn vật đều tuân theo những chu kỳ tuần hoàn bất tận. Chúng ta thấy bốn mùa xuân,hạ,thu,đông, cứ thế nối đuôi nhau đi qua. Mùa đông lạnh lẽo qua đi ,chắc chắn mùa xuân ấm áp sẽ trở lại, cây cối trút bỏ lớp lá vàng khô héo để khoác lên mình chồi non . Biết đó là quy luật của sự tái sinh trong cuộc sống. Đời thường cũng vậy, tiền bạc hôm nay ta lỡ tay làm mất hoặc thua lỗ ngày mai ta vẫn có thể dùng sức lao động và trí tuệ để kiếm lại, thậm chí là nhiều hơn gấp bội.Không có bất kỳ thế lực nào có thể níu kéo và cũng không có bất kỳ châu báu ngọc ngà nào có thể mua chuộc được, đó chính là thời gian và sinh mệnh của con người. Cổ nhân xưa từng có câu, "nhân thân nan đắc," ý nói rằng để có được một thân người là điều vô cùng khó khăn, là một nhân duyên hy hữu trong vạn kiếp luân hồi. Được sinh ra trên cõi đời này, được hít thở bầu không khí trong lành, được cảm nhận những hỉ ,nộ ,ái ,ố của kiếp nhân sinh đó đã là một đặc ân to lớn mà thượng đế ban tặng cho mỗi chúng ta. Cuộc đời của một con người dù dài đến trăm năm thì so với sự vĩnh hằng của vũ trụ cũng chỉ tựa như một cái chớp mắt mong manh, như hạt sương sớm đọng trên đầu ngọn cỏ. Đáng lẽ ra khi ý thức được sự ngắn ngủi và trân quý ấy, chúng ta phải sống sao cho trọn vẹn từng khoảnh khắc, phải nâng niu từng giây phút trôi qua.Nhưng trớ trêu thay, thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Rất nhiều người trong chúng ta đang phung phí cái đặc ân hi hữu ấy một cách vô tội vạ .Chúng ta ném thời gian qua cửa sổ như những kẻ tỷ phú ném tiền qua cửa sổ.Mà không hề hay biết rằng, quỹ thời gian của mình đang vơi dần đi từng chút một và thủ phạm lớn nhất, kẻ cắp thời gian tài ba nhất chính là thói quen trì hoãn .Căn bệnh trầm kha này, đặc biệt phổ biến ở những người trẻ tuổi, những người đang trong giai đoạn sung sức nhất của cuộc đời ,khi tóc còn xanh, da còn căng và sức khỏe còn dồi dào,chúng ta thường mắc phải một ảo tưởng ngọt ngào, đó là ảo tưởng về sự vĩnh cửu.


Chúng ta luôn cho rằng thời gian phía trước còn rất dài, con đường tương lai còn thênh thang vô tận .Chính cái suy nghĩ còn nhiều thời gian lắm, đã ru ngủ ý chí phấn đấu của biết bao người .Chúng ta tự cho phép mình lười biếng,tự cho phép mình khất lần. Một câu lẽ ra có thể hoàn thành ngay hôm nay, ta lại tặc lưỡi tự nhủ thôi để mai làm cũng chưa muộn. Một yêu thương muốn gửi đến cha mẹ ta lại chần chừ nghĩ rằng còn nhiều dịp mà để khi nào rảnh rỗi sẽ nói .Một dự định học tập hay khởi nghiệp ta cứ mãi đắn đo và rời lại hết lần này đến lần khác với lý do chưa đúng thời điểm. Câu thần chú nguy hiểm nhất mà tuổi trẻ hay dùng chính là hai chữ ngày mai ...Nhưng ngày mai là bao giờ ???Ngày mai là một khái niệm trừu tượng, bến bờ xa xôi mà có khi chúng ta chẳng bao giờ chạm được chúng ta cứ sống và chờ đợi như thế, để mặc cho dòng sông thời gian trôi đi hững hờ.Chúng ta không biết quý trọng những gì đang hiện hữu trong tầm tay mà cứ mãi mơ mộng về một tương lai hoàn hảo nào đó sẽ tự động đến, vào ngày mai. Để rồi thời gian thấm thoát, thoi đưa tựa như bóng câu qua cửa sổ .Đến một ngày kia khi nhìn vào gương thấy mái đầu đã điểm sương. Những nếp nhăn đã hằn sâu trên khóe mắt sức khỏe đã bắt đầu suy giảm, chúng ta mới giật mình thảng thốt. Lúc ấy, quay đầu nhìn lại chặng đường đã qua, ta mới bàng hoàng nhận ra rằng bao nhiêu dự định ấp ủ, bao nhiêu ước mơ cháy bỏng của thời tuổi trẻ vẫn chỉ nằm im lìm trên những trang giấy úa màu .Ta nhận ra mình lỡ quá nhiều, bỏ lỡ quá nhiều chuyến tàu của định mệnh.Chi vì sự chần chừ và thói quen hẹn lần hẹn nữa. sự hối tiếc lúc này dù có lớn đến đâu cũng không thể nào đổi lại được tuổi thanh xuân đã mất,thời gian bên tổ ấm của mình . Thời gian vốn dĩ tàn nhẫn và lạnh lùng, nó chẳng có cảm xúc cũng chẳng biết xót thương ai bao giờ, cứ thế lẳng lặng trôi đi, mang theo tuổi trẻ và sinh mệnh của chúng ta về phía cuối con đường .Chính vì lẽ đó, việc thấu hiểu sự vô thường của kiếp người không phải để chúng ta sống trong lo âu sợ hãi.Mà trái lại là để ta biết trân trọng thực tại, biết sống mãnh liệt và gấp gáp hơn,tận thiện với những gì đang có.


Đừng bao giờ để cuộc đời mình mòn mỏi trôi qua trong chờ đợi vô vọng vào cuộc đời  đầy những biến đổi  khôn lường như vậy.Nhưng tại sao chúng ta vẫn cứ mãi rơi vào cái bẫy ngọt ngào của sự trì hoãn? tại sao ta không dám dang tay nắm bắt lấy hiện tại để thoát khỏi những ảo ảnh mơ hồ của tương lai? Chúng ta hãy hình dung,cuộc đời tựa như một dòng sông dài bất tận ,mải miết  chảy trôi về phía biển cả mênh mông, chẳng bao giờ ngơi nghỉ và chính trong dòng chảy ấy, nhà triết học lừng danh người Hy Lạp cổ đại, đã để lại cho nhân thế một chân lý vĩnh hằng," không ai có thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông ".Như vậy bởi lẽ khi ta bước xuống dòng nước lần thứ hai thì dòng nước của lần trước đã trôi đi rất xa rồi và chính bản thân khoảnh khắc này cũng đã khác với khoảnh khắc trước, mọi tế bào trong cơ thể đã thay đổi suy nghĩ đã khác biệt. Và thời gian thì đã một đi không trở lại ,vạn vật trên thế gian này đều tuân theo quy luật sẽ không ngừng nghỉ ấy, không có gì là đứng yên, không có gì là vĩnh hằng, bất biến này.Thế nhưng, có một nghịch lý trớ trêu thay... Đó là phần lớn chúng ta lại thường sống như thể dòng sông kia đang đứng im chờ đợi mình ...Chúng ta không biết cách trân trọng, nâng niu cái hiện tại, đang nắm chặt trong lòng bàn tay mà lại dành cả cuộc đời để lo lắng viển vông, để toan tính cho một cái tương lai chưa hề tới.,để chạy theo thứ bên ngoài Chúng ta giống như một người đứng trên bờ sông, cứ mãi nhìn về phía xa mịt mù sương và lo sợ sóng to, gió lớn trong khi lại bỏ mặc cho dòng nước mát lành ngay dưới chân mình trôi qua một cách vô ích .chúng ta lo lắng cho ngày mai sẽ quên  gì ,sẽ thành công hay thất bại,hạnh phúc hay khổ đau...mà quên mất để có được ngày mai ta buộc phải bước đi thật vững chãi,tử tế với người bên cạnh ngay trong ngày hôm nay. Sai lầm lớn nhất trong tư duy của con người đó là sự nhầm lẫn  tai hại giữa khái niệm thời gian và khái niệm tiền bạc .chúng ta vẫn thường nghe câu " thời gian là vàng bạc". Nhưng xét ở một khía cạnh nào đó, thời gian và tiền bạc lại có những đặc tính hoàn toàn trái ngược nhau . Tiền bạc, chúng ta có thể kiếm được, có thể tiêu xài và quan trọng hơn là chúng ta có thể cất giữ được .Nếu  hôm nay chúng ta kiếm được 10 đồng mà không muốn tiêu ,chúng ta có thể bỏ vào két sắt gửi, vào ngân hàng để dành cho những ngày mưa gió, bão bùng, sau này số tiền ấy vẫn nằm yên đó,, thậm chí còn sinh sôi nảy nở thêm lãi suất. Nhưng thời gian thì tuyệt đối không như vậy.Thời gian là một thứ tài sản đặc biệt mà tạo hóa chia đều cho  tất cả mọi người .Nhưng lại không cho phép ai tích trữ .Chúng ta không thể nói rằng hôm nay tôi rảnh rỗi quá, tôi không cần dùng đến 24 giờ này. Nên tôi sẽ cất nó vào kho để dành cho tuần sau bận rộn thì mang ra dùng.Điều đó là không tưởng.Thời gian giống như một cây kem đang tan chảy trên tay chúng ta dù chúng ta có ăn hay không ,thì nó vẫn tan chảy, biến mất dù chúng ta có làm việc cật lực hay nằm dài lười biếng,thì 24 h của ngày hôm nay cũng sẽ trôi qua và vĩnh viễn tan biến vào hư không.Chúng ta không thể để dành ngày hôm nay cho ngày mai được.Chính vì không thể để dành được nên việc chờ đợi trì hoãn chính là hành động lãng phí khủng khiếp nhất.Khi chúng ta nói để mai tính, thực chất chúng ta không phải là đang tiết kiệm sức lực, mà là quý vị đang ném bỏ đi cơ hội duy nhất của mình trong khoảnh khắc đó. Chúng ta bước chân vào cuộc đời này, bất luận chúng ta  là ai, là bậc vương giả quyền quý hay là kẻ bần hàn cơ cực thì tài sản công bằng nhất mà chúng ta sở hữu, chính là khoảnh khắc này không ai giàu hơn ai về mặt thời gian trong một ngày. Tỷ phú có 24 h và người ăn xin cũng có trọn vẹn 24 h ,cái khác biệt nằm ở chỗ người khôn ngoan thì hiểu rằng họ chỉ thực sự sở hữu với cái gọi là lúc này còn tại đây.


Quá khứ thì đã qua nó chỉ là những thước phim hoài niệm, ta không thể thay đổi được những gì đã xảy ra ,tương lai thì chưa tới, nó là một ẩn số mơ hồ mà ta không chạm vào được .Chỉ có giây phút hiện ngay lúc chúng ta đang đọc những dòng này ,mới là thứ có thật là thứ duy nhất ta có quyền kiểm soát và định đoạt.Trong  khi chúng ta lại  dồn hết tâm trí để chờ đợi một ngày mai tươi sáng hơn, thực chất là chúng ta đang hủy hoại ngày hôm nay của chính mình, sự chờ đợi ấy giống như một liều thuốc an thần.Nó ru ngủ chúng ta trong sự lười biếng êm ái,khiến chúng ta nghĩ rằng mình còn cơ hội.Các bạn ơi ! Ngày mai là một sự kẻ lừa đảo ngọt ngào,bởi vì khi ngày mai đến nó lại biến thành ngày hôm nay và nếu ta vẫn giữ thói quen trì hoãn, ta sẽ lại tiếp sang một cái ngày mai khác nữa.Cứ thế cuộc đời trôi qua trong những lời hứa hẹn sáo rỗng với chính bản thân mình với người bên cạnh mình,.

.Vậy nên đừng để ảo ảnh của ngày mai, đánh lừa, đừng để dòng sông thời gian cuốn trôi đi những ước mơ và hoài bão ,những dự định sẽ sống hạnh phúc, tử tế với người vợ người chồng của chúng ta trong sự tiếc nuối muộn màng. Hãy sống và hành động ngay lúc này như thể đây là cơ hội cuối cùng mà chúng ta có được.  


        Và để minh chứng rõ hơn cho cái giá phải trả của tư duy chờ đợi, sự vô nghĩa của việc toan tính cho tương lai,chúng ta cùng nghe 1 câu chuyện,trong một điển tích thiền môn vô cùng thâm thúy từ thời Trung Quốc cổ đại để chia sẻ cùng các bạn,đó là câu chuyện về chiếc lá và chú tiểu quét sân chùa. Một giai thoại tuy nghe qua rất đỗi giản dị lại chứa đựng triết lý nhân sinh sâu sắc mà tôi tin rằng khi lắng nghe, rất nhiều người trong chúng ta sẽ bất giác giật mình vì nhìn thấy chính bóng dáng của Mình trong đó. 


Chuyện kể rằng tại một ngôi chùa cổ, nằm heo hút trên núi cao, nơi quanh năm mây mù báo phủ và tiếng chuông chùa vang vọng giữa thinh không có một vị tiểu hòa thượng tuổi đời còn rất trẻ vì mới nhập môn nên công việc hằng ngày của chú tiểu không phải là tụng kinh , mà là một nhiệm vụ tưởng chừng như đơn giản nhưng lại vô cùng gian nan, đó là quét lá sân chùa. sân chùa thì rộng mênh mông, trồng rất nhiều cây cổ thụ to lớn mỗi độ thu về khi những cơn gió heo may bắt đầu thổi lá vàng trên cây cứ thế trút xuống lả tả như những cánh bướm chao nghiêng .với thi nhân thì cảnh tượng ấy có thể là thơ mộng, là chữ tình nhưng với chú tiểu chịu trách nhiệm quét dọn, đó thực sự là một cơn ác mộng. Mỗi buổi sáng tinh mơ khi sương còn chưa tan hết trên đầu ngọn cỏ, chú tiểu đã phải thức dậy, cầm cây chổi tre to tướng để quét dọn quét lá trước, lá đằng sau, .Quét chưa xong góc này gió đã lùa lá đầy sang góc khác, ngày nào chú cũng phải mất hàng giờ đồng hồ, mồ hôi ướt đẫm tấm áo nâu mới có thể trả lại thanh tịnh cho công viên nhà chùa Sự mệt mỏi và lặp đi lặp lại ấy khiến chú tiểu nảy sinh tâm lý chán nản. Chú luôn ao ước tìm ra một con đường tắt, bí quyết nào đó để công việc trở nên nhẹ nhàng hơn, để chú có thêm thời gian ngủ nướng hoặc vui chơi. 


.Nắm bắt được tâm lý ấy ,một hôm có một vị sư huynh khác trong chùa, người vốn tự cho mình là thông minh và sắc sảo đã ghé tai mách nước cho chú tiểu. Vị sư huynh nói rằng tại sao đệ lại ngốc nghếch? Cứ ngày nào quét ngày ấy như vậy. Ta có một cách này rất hay giúp đệ chỉ cần làm một lần mà được nghỉ ngơi cả mấy ngày.Sáng mai trước khi quét, đệ hãy dùng hết sức mình rung thật mạnh những cái cây kia, khi đệ rung  như thế lá của ngày mai ngày kia rụng xuống hết một thể ,đệ chỉ cần quét sạch một lần thôi ,thì những ngày sau đó sân chùa sẽ sạch .Tha hồ mà thảnh thơi. Nghe lời mách nước ấy, đôi mắt chú tiểu sáng rực lên như bắt được vàng chú thầm nghĩ, quả là một diệu kế sao mình không nghĩ ra sớm hơn nhỉ?Nếu mình chịu khó vất vả một chút hôm nay để rung cây thì ngày mai mình sẽ khỏi dậy sớm, không phải cầm chổi nữa. cái tư duy là một lần ăn cả đời ấy đã khiến chú tiểu vô cùng phấn khích.Thế là sáng hôm sau chú tiểu dậy sớm hơn chú chạy ra sân hì hục leo lên từng gốc cây, dùng hết sức lực non nớt của mình để rung, để lắc cây cho đến khi mồ hôi vã ra như tắm ,chân, tay rã rời hơi thở, hổn hển, chú nhìn những chiếc lá xanh, lá vàng thi nhau rụng xuống, chất thành đống cao ngất ngưởng mà lòng khấp khởi, mừng thầm ,chú tin rằng mình đã hoàn thành công việc của cả tương lai,Sau đó chú lại hì hục Quét dọn đống lá khổng lồ ấy cả một ngày trời. Tuy mệt lả người nhưng buổi tối hôm đó chú đi ngủ với một nụ cười mãn nguyện trên môi mơ về một buổi sáng ngày mai thảnh thơi, không cần làm.


Tuy nhiên đời vốn dĩ không vận hành như những toan tính khôn lỏi của con người .Sáng sớm hôm sau chú thiểu thức dậy, lòng tràn trề hy vọng ,chạy ra sân chùa để tận hưởng thành quả .Nhưng hỡi ôi cảnh tượng trước mắt khiến chú sững sờ chết lặng ...cái sân chùa mà chú đinh ninh là sẽ sạch,nay lại phủ đầy một lớp lá vàng mới dày đặc và bừa bộn y hệt như những ngày trước, thậm chí nhiều hơn bởi cơn gió đêm qua .Bao nhiêu công sức ,bao nhiêu mồ hôi đổ xuống ngày hôm qua,giờ đây trở thành công dã tràng biển đông .Sự ê chề, khiến chú tiểu ngồi phịch xuống thêm đá khuôn mặt méo xệch như muốn khóc.Chú không hiểu mình đã tính toán sai ở đâu , mình đã rung hết lá  rồi kia mà ? Đúng lúc ấy vị sư trụ trì khả kính đi ngang qua thấy chú tiểu ngồi ủ rũ bên đống lá ,sư trụ trì liền ân cần hỏi han.sau khi nghe chú tiểu kể lại mưu kế rung cây để dành sức cho ngày mai .vị sư già mỉm cười hiền từ, xoa đầu chú tiểu và nói một câu, mà có lẽ nó chính là chân lý cho cả kiếp nhânSinh.Nói rằng, con trai ngốc nghếch ạ, con hãy nhớ kỹ điều này, bất kể hôm nay con có cố  gắng rung những cái cây mạnh đến đâu chăng nữa thì lá của ngày mai vẫn chỉ rụng vào ngày mai mà thôi. Đó là quy luật của đất trời. Lá vàng của tạo hóa còn không thể giữ được ,sức lực của hôm nay không thể  làm thay đổi thời khắc của ngày mai được.

Câu nói ấy như một tiếng chuông ngân vang đánh thức tâm trí mê muội của chú tiểu và cũng là bài học cảnh tỉnh cho tất cả chúng ta. Những chiếc lá trên cây cũng giống như những ngày tháng của cuộc đời, giống như những khó khăn và thử thách mà chúng ta Phải đối mặt. Mỗi ngày đều có những chiếc lá của riêng nó, phải rụng mỗi ngày. Đều có những nhiệm vụ của riêng nó phải hoàn thành, chúng ta không thể nào gom hết khó khăn của tương lai để giải quyết trong hiện tại cũng như không thể nào ăn trước bữa cơm của ngày mai để hôm nay được no bụng mãi mãi .mọi sự trên đời đều đã có thời điểm của nó, xuân đến hoa sẽ nở, thu sang lá sẽ rụng, đó là thiên ý, là dòng chảy tự nhiên, không ai có thể cưỡng cầu hay thay đổi .


.Hành động rung cây của chú tiểu chính là hình ảnh phản chiếu của sự lo lắng thái quá và tham vọng kiểm soát tương lai một cách mù quáng khi chúng ta cứ mải mê toan tính cho ngày mai, cố gắng làm những việc chưa đến lúc phải làm .Thực chất là chúng ta đang lãng phí sức lực và thời gian quý báu của ngày hôm nay. Chúng ta rung cây trong tuyệt vọng, để rồi nhận lại chỉ là sự mệt mỏi Và Những vấn đề mới của riêng nó .Vậy thì thay vì loay hoay với những chiếc lá chưa rụng, tại sao chúng ta không tập trung quét sạch những chiếc lá đang nằm dưới chân mình thay vì mơ mộng về một ngày mai nhàn hạ ?tại sao không sống trọn vẹn và làm tốt nhất công việc của ngày hôm nay ? Bài học từ chiếc lá rơi ấy chính là lời nhắc nhở sâu sắc về thái độ sống đúng đắn, hãy chấp nhận quy luật của thời gian, buông bỏ gánh nặng của tương lai vô định ,để quay về nắm chắc  lấy hiện tại. Bởi chỉ khi thấu hiểu được điều này, chúng ta mới thực sự tìm thấy sự bình an trong tâm hồn, .

Thế nhưng ,khi nhìn lại hình ảnh chú tiểu ngây thơ dốc hết sức mình , để rung những gốc cây cổ thụ .Nụ cười bật ra vì sự ngốc nghếch, đáng yêu ấy để lại sự tĩnh lặng cho tâm hồn suy ngẫm, chúng ta bỗng giật mình nhận ra một sự thật chua chát rằng:.Trong dòng chảy hối hả của cuộc đời này chúng ta cũng chẳng khác gì chú tiểu kia là mấy, cũng đang điên cuồng rung những cái lá của số phận cố gắng can thiệp vào những điều chưa tới ,không thể tới hoặc hoang mang, lo sợ về những chiếc lá của ngày mai sẽ rụng xuống như thế nào. Rung cây ấy chính là tấm gương phản chiếu chân thực nhất cho tâm lý bất an của con người hiện đại, chúng ta thường xuyên mắc kẹt trong hai trạng thái tiêu cực, hoặc là lo lắng thái quá cho tương lai, hoặc là trì hoãn sự sống của hiện tại để chờ đợi một thời điểm tốt đẹp hơn chúng ta thường tự nhủ với lòng mình rằng, hãy đợi khi nào có nhiều tiền rồi mới đi du lịch,mới nghĩ đến sức khỏe ,hay đợi khi nào con cái lớn khôn mới dành thời gian chăm sóc bản thân,hay đợi khi nào công thành danh toại mới  quay về báo hiếu cha mẹ ,hay mải mê công việc với những mối quan hệ dày đặc bên ngoài mà khất lần với vợ con ,gia đình của mình.


Nhưng các bạn a,cuộc đời này vốn dĩ là một chuỗi những biến cố khôn lường.Mà không một nhà tiên tri tài ba nào có thể đoán được,chính xác ,."ngày mai ". Hai chữ nghe thật gần gũi và đầy hứa hẹn.Nhưng thực chất nó lại là một ẩn số mờ nhạt và bất định vô cùng. Giống như bầu trời ngoài kia nay có thể nắng đẹp rực rỡ, nhưng ai dám chắc ngày mai bão giông sẽ không đến. Hôm nay chúng ta có thể đang khỏe mạnh, cười nói vui vẻ. Nhưng ai biết được ngày mai tai ương có gõ cửa hay không. Không ai biết chắc điều gì sẽ xảy ra với hoàn cảnh xung quanh mình, rằng thế giới sẽ thay đổi, nghiệt ngã ra sao.Khi chúng ta dồn toàn bộ tâm trí và hy vọng để chờ đợi ngày mai, thực ra là chúng ta đang đánh cược cuộc đời mình vào một ván bài may rủi, và cái giá phải trả cho ván bài ấy chính là sự lãng phí khủng khiếp đối với ngày hôm nay. Bỏ lỡ hôm nay không chỉ đơn thuần là mất đi 24 giờ đồng hồ mà là bỏ lỡ cơ hội quý giá nhất để được sống làm NGƯỜI đúng nghĩa. Chỉ có hôm nay. Chỉ có giây phút này mới là thực tại, là tài sản chắc chắn nhất mà các bạn  đang nắm giữ trong tay.


Quá khứ đã chết, tương lai chưa sinh chỉ có Hiện tại này là vĩnh hằng ,Là đang sống trong hành trình vạn dặm của kiếp người. Ngày mai dường như luôn mờ ảo sau làn sương khói. Còn hôm nay chính là mảnh đất vững chãi ,vậy thì tại sao chúng ta không bắt tay vào hành động ngay lúc này? Nếu các bạn  mang trong lòng một nỗi đau, một vết thương lòng chưa nguôi thì hôm nay chính là lúc để tự mình băng bó và hàn gắn,nếu các bạn còn để gia đình với bóng dáng người vợ thân yêu đợi mình ở nhà,thì hôm nay chính là lúc để dành trọn vẹn thương yêu cho vợ cho gia đình.Đừng đợi ngày mai.....Nếu các bạn  đang ấp ủ một ước mơ, một dự định còn dang dở, từ ngày hôm qua thì hôm nay chính là thời điểm vàng để đặt viên gạch đầu tiên. Đừng đợi đến khi có đủ mọi điều kiện hoàn hảo, bởi vì sự hoàn hảo là thứ không bao giờ tồn tại. Điều kiện tốt nhất chính là ngay lúc này, trái tim các bạn còn đập và đôi tay các bạn  còn sức .Đặc biệt hơn cả trong chuyện tình cảm và đối nhân xử thế.Xin đừng bao giờ chờ đợi đến ngày mai mới nói lời yêu thương. Cha mẹ chúng ta mỗi ngày một già đi như chuối chín cây. Con cái chúng ta mỗi ngày một lớn lên và rời xa vòng tay cha mẹ.Người vợ, người chồng đầu gối tay ấp với ta từ thuở hàn vi,đang ngày một già nua. 


Thời gian tàn nhẫn lắm, nó không chờ đợi ai bao giờ. Một lời xin lỗi, một lời cảm ơn hay một cái ôm ấp áp,một tấm lòng son sắt yêu thương thủy chung.Hãy trao đi ngay hôm nay khi người thân còn ở bên cạnh, đừng để đến khi mọi thứ đã trở thành hư vô.Ta mới nghẹn ngào thốt lên, hai chữ " giá như" thì mọi thứ đã muộn màng lắm rồi. Hôm nay các bạn đang nắm bắt được bí mật vĩ đại nhất của thời gian đó không phải là lối sống vội vã, hưởng thụ gấp gáp,lối sống tỉnh thức và trách nhiệm chúng ta không phủ nhận tầm quan trọng của tương lai nhưng chúng ta cần hiểu rõ quy luật nhân quả của đất trời ,tương lai không phải là thứ để ngồi chờ đợi mà tương lai là kết quả của những gì chúng ta làm trong hiện tại.


Hãy tưởng tượng cuộc đời chúng ta như một mảnh vườn, nếu các bạn  muốn ngày mai có trái ngọt để ăn thì ngay hôm nay các bạn phải chấp nhận lấm lem bùn đất để gieo trồng, hãy gieo xuống mảnh đất của ngày hôm nay những hạt giống của sự chân thành, sự thơm tho sạch sẽ ngay trong phẩm giá nhân cách con người với lòng lương thiện và sự nỗ lực không ngừng nghỉ. Khi chúng ta đã chăm bón tốt cho cái nhân của hiện tại thì kết quả của hạnh phúc sẽ tự động nảy mầm và đơm hoa kết trái vào ngày mai mà các bạn không cần phải lo lắng hay bất an rung cây như chú tiểu kia nữa. 

Sống trọn vẹn cho ngày hôm nay chính là cách chuẩn bị tốt nhất cho mọi biến cố của ngày mai khi các bạn  đã làm hết sức mình .Yêu thương hết lòng, đã sống không hối tiếc trong từng khoảnh khắc kiếp người .Thì dù ngày mai có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, các bạn  có thể mỉm cười an nhiên mà đón nhận.Tâm thế vững vàng ấy chính là bản lĩnh của người đã thấu hiểu lẽ vô thường.


Mỗi buổi sáng thức dậy khi mở mắt ra và thấy mình vẫn còn được thở, vẫn còn thấy ánh mặt trời, còn thấy người chồng người vợ đầu gối tay ấp bên ta,đó là một phép màu.xin hãy trân trọng phép màu ấy bằng cách sống sâu sắc nhất có thể, đừng để sự lười biếng hay nỗi sợ hãi,hay trong tâm còn sai trái điều gì, chiếm hữu tâm trí biến các bạn  thành những kẻ mộng du giữa ban ngày và chính từ những dòng suy tưởng miên man về giá trị của thực tại, về sự tỉnh ngộ cần thiết để không khỏi phí kiếp nhân sinh, tôi muốn gửi gắm đến các bạn một thông điệp cốt lõi, một lời nhắc nhở đanh thép nhưng cũng đầy tình người về việc trân quý sinh mệnh thông qua việc trân quý thời gian, để rồi khi lắng lại sau tất cả,tôi muốn cùng các bạn khắc ghi một chân lý cũ kỹ không bao giờ mất đi tính thời sự trong bất kỳ thời đại nào, đó là câu tục ngữ mà ta vẫn thường nghe từ thuở ấu thơ, thời gian như vàng. Người xưa ví thời gian như vàng bạc là để nhấn mạnh sự quý giá của nó. Thế nhưng nếu ngẫm nghĩ hơn một chút, chúng ta sẽ thấy sự so sánh này dường như vẫn còn chưa đủ sức nặng. Bởi lẽ vàng bạc dù quý hiếm đến đâu thì suy cho cùng vẫn là vật ngoài thân, là thứ hữu hình có thể đong đếm được. Nếu hôm nay các bạn lỡ đánh rơi một thỏi vàng, các bạn buồn bã, tiếc nuối.Nhưng nếu nỗ lực làm việc, chúng ta hoàn toàn có thể mua lại được thỏi vàng khác, thậm chí to lớn hơn, sáng đẹp hơn. Nhưng thời gian thì tuyệt đối không như vậy. Thời gian một khi đã trôi qua kẽ tay, nó sẽ vĩnh viễn tan biến,không để lại bất kỳ dấu vết nào. 


Dù các bạn có là bậc đế vương quyền uy tột đỉnh, có sở hữu kho báu chất như núi, các bạn  cũng không thể nào mua lại được Một giây của ngày hôm nay,một phút trôi qua là một phần của sự sống đã mất đi vĩnh viễn. Vì vậy nói thời gian là vàng thôi chưa đủ, mà phải nói thời gian là sinh mệnh là máu thịt, là thứ tài sản vô giá và tàn nhẫn nhất mà tạo hóa ban cho con người. Hiểu được sự quý giá ấy, chúng ta mới thấy sự lười biếng và không trân quý thứ hiện tại đang có đáng sợ đến nhường nào. Tôi xin mạo muội gọi sự lười biếng ,không trân quý hiện tại là liều thuốc độc êm ái nhất thế gian, nó không giết Chết chúng ta ngay lập tức bằng sự đau đớn mà nó ru ngủ chúng ta trong sự dễ chịu giả tạo. Nó thì thầm vào tai chúng ta những giai điệu ngọt ngào của sự trì hoãn,hãy giải trí,hãy ăn chơi ,hãy nghỉ ngơi, hãy thư giãn đi, hay mải mê chạy theo mối quan hệ sai trái bên ngoài,đời còn dài, việc hôm nay chưa làm xong thì để mai tính cũng chẳng sao.


Cái điệp khúc để tính ấy, chiếc bẫy nguy hiểm nhất giam cầm tuổi trẻ và hoài bão của con người,nó trói buộc ta không dám sống yêu thương tận thiện với người chồng người vợ bên cạnh ta.Khi các bạn để cho sự lười biếng ,sự hời hợt sống không trân quý hiện tại chiếm hữu khối óc và cơ thể, các bạn sẽ dần dần đánh mất đi nhuệ khí và lòng thương yêu trắc ẩn với người vợ người chồng ta.Các bạn  sẽ trở nên thụ động,chờ đợi một vận may nào đó hay mải mê lạc lối mà quên đi hiện tại ta đang có gì...

...Ngày mai là một ẩn số,chỉ có hôm nay là món quà thực sự...hãy tỉnh thức...


Năm cũ sắp trôi qua,năm mới dần đến. Kính chúc quý các bạn sức khoẻ dồi dào,tài chính vững vàng,gia đình hạnh phúc.Cảm ơn quý Cô Chú Anh Chị và các bạn đã đồng hành cùng em Kiệt trong suốt nhiều năm qua.

2/07/2026

MÙA XUÂN - MÙA CỦA SỰ SINH SÔI: ĂN UỐNG THẾ NÀO ĐỂ "THUẬN TỰ NHIÊN"? 🌱

 MÙA XUÂN - MÙA CỦA SỰ SINH SÔI: ĂN UỐNG THẾ NÀO ĐỂ "THUẬN TỰ NHIÊN"? 🌱

Mùa Xuân không chỉ là lúc cây cối đâm chồi, mà cơ thể chúng ta – một tiểu vũ trụ thu nhỏ – cũng đang chuyển mình mạnh mẽ. Từ cái lạnh của Đông sang cái ấm áp của Xuân, các tế bào bắt đầu quá trình giãn nở và phát triển.

Để cơ thể khỏe mạnh, chúng ta không cần tìm đâu xa, chỉ cần nương theo quy luật của thời tiết. Xin chia sẻ với cả nhà một góc nhìn về dinh dưỡng mùa này theo nguyên lý cân bằng năng lượng: "Mát ban ngày - Ấm ban đêm".

🌞 1. Ban ngày: Ưu tiên "Năng lượng Giải nhiệt" & Sáng tạo

Khi tiết trời ấm lên, khí nóng trong người có xu hướng bốc ra ngoài. Đây là thời điểm "Vàng" để não bộ tư duy và sáng tạo.

Nên dùng: Các loại nước có vị Chua & Ngọt (như nước cam, chanh, mía, nước ép trái cây...).

Tại sao? Vitamin C và đường tự nhiên lúc này không gây béo mà giúp làm mát cơ thể, cung cấp nhiên liệu trực tiếp cho não bộ hoạt động và kích hoạt hệ miễn dịch.

🌙 2. Ban đêm: Đừng quên "Năng lượng Tủy xương"

Nhiều người sợ béo nên cắt giảm dầu mỡ, nhưng mùa Xuân lại là lúc xương khớp cần giãn nở (đặc biệt là trẻ em). Tủy xương cần năng lượng đốt nóng để duy trì thân nhiệt và tái tạo tế bào đêm.

Nên dùng: Bữa tối vẫn cần duy trì đủ Chất béo & Đạm (các món chiên xào, thịt, cá, các loại hạt...).

Lưu ý: Thiếu chất béo vào mùa này, cơ thể rất dễ bị lạnh trong và xương khớp kém phát triển.

👶 3. Góc lưu ý cho các bé: Hiện tượng "Sốt giãn xương"

Vào mùa này, nếu thấy trẻ hâm hấp nóng (tầm 37.5 - 38.5 độ) nhưng vẫn chơi đùa bình thường, ba mẹ đừng quá lo lắng. Có thể con đang trong giai đoạn "giãn xương để lớn".

Xử lý: Thay vì vội dùng thuốc, hãy cho con uống nhiều nước lọc để hạ nhiệt tự nhiên.

Phục hồi: Sau đợt "sốt" này, cơ thể con cần bù đắp năng lượng rất lớn. Hãy tẩm bổ cho bé bằng các món giàu đạm và béo (gà rán, trứng...) để con lấy đà phát triển chiều cao.

🔍 THƯỚC ĐO SỨC KHỎE CHÍNH XÁC NHẤT:

Đừng chỉ nghe lý thuyết, hãy lắng nghe cơ thể mình thông qua màu nước tiểu:

🟡 Nếu màu vàng: Cơ thể đang Nóng/Thiếu nước ➡ Cần bổ sung ngay đồ chua ngọt, nước mát vào ban ngày.

⚪ Nếu màu trắng trong/đi tiểu nhiều: Cơ thể đang Hàn/Lạnh ➡ Cần giảm chua ngọt, tăng cường đạm, béo và gia vị ấm (gừng, tiêu) vào bữa tối.

Sức khỏe đến từ sự thấu hiểu và cân bằng. Chúc cả nhà một mùa Xuân thân tâm an lạc và khỏe mạnh từ gốc!

#SuckhoeTuNhien #DinhDuongMuaXuan #CanBangNangLuong #ChamsocSuckhoe